Trời mùa đông lạnh cắt da, Nam co ro trong chiếc áo khoác mỏng đang đi bộ từ trường về. Bỗng cậu đá phải vật gì trên vỉa hè. "Ò… ví tiền!", Nam thốt lên khi nhặt lên xem. Trong đó đầy tiền và giấy tờ mang tên Nguyễn Thị Mơ.
"Về nhà thôi! Có tiền mua đồ chơi rồi!" - Một ý nghĩ lóe lên. Nhưng ngay lập tức, hình ảnh mẹ dặn "Nhặt được đồ phải trả người mất" hiện về. Nam chần chừ nhìn con đường vắng.
Bỗng tiếng khóc nức nở vang lên: "Trời ơi, lấy ví mất rồi! Tiền chữa bệnh cho chồng tôi...". Một bà lão gầy gò đang co quắp bên gốc cây. Nam chạy vội tới: "Bà ơi, có phải ví này không ạ?"
"Cháu ngoan quá!" - Bà Mơ mếu máo ôm cậu bé. Biết hoàn cảnh khó khăn của bà, sáng hôm sau, Nam cùng lớp quyên góp được chăn ấm và thuốc men tặng hai cụ.
Khi mẹ hỏi vì sao không giữ tiền, Nam nói: "Con nhớ lời mẹ dạy. Nhưng quan trọng hơn, con thấy vui khi giúp được bà cụ!" Bà Mơ xúc động nắm tay Nam: "Cháu đã cho bà bài học đẹp về tấm lòng".